Nghe vó ngựa trong mùa xuân mới
Xuân thường đến rất khẽ. Không phải lúc pháo hoa rực sáng trên bầu trời đêm giao thừa, mà là khi gian bếp ấm lên, khi mùi bánh chưng lan trong gió sớm, khi con đường trước ngõ bỗng thưa người hơn ngày thường. Trong khoảnh khắc ấy, năm mới đã sang. Năm Bính Ngọ 2026 bước vào đời sống như tiếng vó ngựa gõ nhẹ xuống mặt đường, đều đặn, không phô trương, nhưng đủ để đánh thức cảm giác bắt đầu.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Ngựa là con vật của hành trình. Từ tranh dân gian treo ngày Tết đến câu chúc “mã đáo thành công” đầu năm, hình ảnh con ngựa luôn gắn với ý niệm lên đường. Không phải chuyến đi vội vã, mà là một cuộc đi dài, có chuẩn bị, có đích đến. Có lẽ vì thế mà năm Ngọ trong cảm nhận dân gian chưa bao giờ là năm của sự đứng yên.
Bính Ngọ mang theo sắc lửa. Lửa của bếp ngày Tết, của nén hương giao thừa, của ánh mắt người sum họp sau một năm xa cách. Lửa ấy ấm, nhưng không rực cháy. Ngựa ấy khỏe, nhưng không hí vang. Năm mới đến không để thúc ép, mà để nhắc rằng: đã đến lúc bước tiếp, với nhịp đi vừa đủ cho một chặng đường dài.
Những ngày Tết, người ta thường nói chuyện chậm. Chuyện năm cũ đã qua, chuyện năm mới sẽ đến. Có người mong buôn bán khá hơn, có người mong công việc ổn định, có người chỉ mong gia đình bình an. Những mong mỏi tưởng chừng khác nhau ấy, suy cho cùng đều gặp nhau ở một điểm: ai cũng muốn cuộc sống tiến thêm một bước, dù là bước nhỏ.
Trong không khí ấy, hình ảnh con ngựa của năm mới hiện lên rất tự nhiên. Ngựa không hứa hẹn con đường bằng phẳng. Nó chỉ cho thấy rằng, nếu còn đứng yên, thì mọi thứ vẫn ở nguyên chỗ cũ. Nhưng khi bắt đầu đi, dù chậm, thì con đường sẽ dần hiện ra phía trước.
Tết là lúc dừng lại, nhưng không phải để ở yên. Sau vài ngày đoàn tụ, những chuyến xe lại lăn bánh. Người trở lại thành phố, người mở cửa hàng đầu năm, người ra đồng, người vào xưởng. Những bước chân rời khỏi nhà mang theo cả lưu luyến lẫn hy vọng. Và trong những chuyến đi ấy, con ngựa của năm Ngọ dường như đã vào vai quen thuộc: âm thầm đồng hành cùng con người trên những nẻo đường dài.
Ngựa không chạy bằng cảm hứng nhất thời. Nó cần được chăm sóc, cần được dẫn đường. Một con ngựa tốt không phải con lao đi trong phút hưng phấn, mà là con biết giữ nhịp, biết dồn sức cho đoạn đường phía trước. Nghĩ đến đó, người ta chợt nhận ra năm mới cũng giống như một chuyến đi dài. Nhiệt huyết là cần thiết, nhưng chưa đủ. Cần thêm sự kiên nhẫn, tỉnh táo và khả năng tự điều chỉnh mình.
Bính là lửa, nhưng lửa ngày Tết không để đốt cháy, mà để sưởi ấm. Lửa đủ ấm để người ta ngồi lại với nhau, đủ sáng để soi rõ những gương mặt thân quen. Có lẽ năm Bính Ngọ cũng vậy. Nó không đòi hỏi những bước nhảy quá lớn, mà cần những chuyển động đều đặn, bền bỉ, đủ để giữ cho đời sống không nguội lạnh, không trì trệ.
Trong những buổi sáng đầu xuân, khi phố xá còn ngái ngủ, nghe tiếng chổi quét sân, tiếng gọi nhau ngoài ngõ, người ta dễ nhận ra rằng cuộc sống đang trở lại bằng những điều rất nhỏ. Chính những điều nhỏ ấy làm nên nhịp đi chung. Như vó ngựa không gõ mạnh một lần rồi thôi, mà gõ đều, từng bước, từng bước.
Ngựa khỏe đến đâu cũng cần người cầm cương. Đường rộng đến mấy cũng cần người chọn hướng. Năm mới không tự mang lại điều tốt đẹp nếu con người không chủ động thay đổi. Tết vì thế không chỉ là dịp chúc nhau may mắn, mà là khoảng lặng để mỗi người tự hỏi: mình sẽ đi thế nào trong năm tới, sẽ giữ nhịp sống ra sao, sẽ dừng lại ở đâu và tiếp tục lúc nào.
Những suy ngẫm ấy không làm mùa xuân nặng nề. Trái lại, chúng khiến Tết sâu hơn, lắng hơn. Khi hiểu rằng mọi hành trình đều cần sự chuẩn bị, người ta sẽ trân trọng hơn những ngày nghỉ ngơi, những bữa cơm sum vầy, những khoảnh khắc chậm rãi hiếm hoi. Đó là lúc con ngựa được nghỉ trước khi bước vào chặng đường mới.
Rồi Tết cũng qua. Cành đào phai sắc, bánh chưng vơi dần, phố xá đông trở lại. Nhưng đâu đó, trong những ngày rất bình thường ấy, tiếng vó ngựa của năm mới vẫn vang lên. Không thúc giục, không ồn ào, chỉ nhắc khẽ rằng hành trình vẫn đang tiếp diễn.
Xuân Bính Ngọ không hứa hẹn phép màu. Nó chỉ mở ra một con đường. Ai bước lên, người đó sẽ đi. Đi bằng sức của mình, bằng sự bền bỉ của mình. Và biết đâu, khi ngoảnh lại, người ta sẽ nhận ra: chính những nhịp vó nhẹ nhàng của mùa xuân năm ấy đã đưa mình đi xa hơn tưởng tượng.
Nguồn:Nghe vó ngựa trong mùa xuân mới
Có thể bạn quan tâm
Tin mới nhất
Hà Trần, Văn Mai Hương đong đầy cảm xúc trong đêm nhạc đặc biệt chào Xuân
Tài sản nhóm tỷ phú giàu nhất Việt Nam biến động ra sao trước thềm năm mới?
Ứng dụng công nghệ thúc đẩy tiêu thụ nông sản
Một mùa Xuân mới đã về
Ấn Độ trước thế cân bằng mới của thị trường dầu năm 2026
Đọc nhiều

